130. BÀI 2: Bạn Có Một Linh Hồn Bất Tử Không? (1)

16/12/2013

BÀI 2: BẠN CÓ MỘT LINH HỒN BẤT TỬ KHÔNG?

 
Anh Lý             : Thưa Cha, tôi đã suy nghĩ về các lý chứng có Thượng Đế của cha. Các lý chứng đó khá vững chắc, nhưng tôi biết một số bạn tôi sẽ cười nhạo.
 
Cha Sơn         : Có thể họ sẽ cười. Nhưng nếu chúng ta không thể lý luận từ những điều lương tri hay lẽ thường chấp nhận, chúng ta sẽ không thể đàm luận với nhau.
 
Anh Lý             : Vâng, chúng ta sẽ theo lương tri hay lẽ thường.
 
Cha Sơn        : Được. Vậy hôm nay chúng ta phải đề cập đến một thực tại mà chúng ta không thấy, cũng không sờ mó được, nhưng chúng ta biết có thật, vì kinh nghiệm hằng ngày minh chứng hiệu quả của nó.
 
Anh Lý             :  Cái gì vậy?
 
Cha Sơn          : Được rồi, tôi sẽ minh chứng cho anh thấy anh có một linh hồn thiêng liêng và bất tử.
 
Anh Lý             : Xin lỗi cha, cha tin tôi có một linh hồn à?
 
Cha Sơn          : Này anh Lý, không những tôi tin, tôi còn biết anh có linh hồn nữa.
 
Anh Lý             :  Khác nhau thế nào thưa Cha?

Cha Sơn          : Tôi biết một vật gì khi tôi chấp nhận vì tôi hiểu vật ấy. Tôi biết 2 là 4. Tôi hiểu. Tôi tin một điều gì khi tôi chấp nhân, vì có người tôi biết khôn ngoan và lương thiện nói điều đó với tôi. Vì thế, không những tôi tin mà còn biết rằng anh và tôi, chúng ta có một linh hồn.
 
Anh Lý             :  Cho đến bây giờ tôi luôn luôn tin tưởng rằng người ta chỉ có thể tin có linh hồn, nhưng cha nói cha biết có linh hồn qua kinh nghiệm hằng ngày. Vậy cha biết gì về linh hồn khả dĩ cha chấp nhận có linh hồn?
 
Cha Sơn          : Tôi thấy có sự khác biệt giữa tôi và một thanh sắt hay một phiến đá. Sắt đá là vật chất hay một phiến đá. Sắt đá là vật chất, và vật chất thì không có sự sống và bất động. Vậy, tôi cũng có một thân xác vật chất, nhưng thật thật là khác nhau. Tôi sống, tôi suy nghĩ, tôi có tự do. Tôi là một cái gì trổi vượt hơn vật chất, và cái trổi vượt hơn đó tôi gọi là linh hồn.
 
Anh Lý             : Thưa cha, cha có chắc chắn cha có lý không?
 
Cha Sơn          : Anh Lý, theo anh thì vật chất chỉ khác với sinh vật thôi sao? Anh biết có thể phân tích xác chúng ta ra chất nước, sắt hay muối chứ?
 
Anh Lý             : Vâng, trong lớp tôi nghe nói và giáo sư cũng đã dạy chất sắt trong thân xác chúng ta cũng có thể làm được mấy cái đinh hai phân.
 
Cha Sơn          : Nhưng anh chưa thấy rõ thân xác chúng ta cũng được tạo thành bằng chính vật chất không có sự sống mà chúng ta thấy quanh mình chúng ta sao?
 
Anh Lý             : Thấy chứ. Tuy nhiên, có một sự khác biệt hiển nhiên giữa một thỏi sắt và chính tôi. Theo cha thì tại sao có sự khác nhau này?
 
Cha Sơn          : Phải, có sự khác biệt. Giả sử anh để một thanh sắt hay một miếng gỗ ngoài trời, phơi ra ngoài nắng mưa và mọi thời tiết. anh sẽ thấy gì?
 
Anh Lý             : Sau một thời gian nó sẽ phân tán và tan biến.
 
Cha Sơn          : Sao vậy?
 
Anh Lý             : Vì nó không thể đương đầu với sức phân tán của mưa và mặt trời.
 
Cha Sơn          : Đúng, bản tính của vật chất là phân tán và hao mòn. Những phần tử phức tạp nhát của một vật thể có khuynh hướng đơn giản hóa để cuối cùng phân tích ra trong những phần tử bất động. Nhưng này, tất cả những nguyên tố trong thân xác chúng ta: nước, chất sắt, chất muối… tự chúng nó đều bất động và có huynh hướng phân hóa. Tuy nhiên, thân xác của một em bé, một con trẻ, một thanh niên không bất động. Nó sống, triển nở, lớn lên và làm thành một đơn vị lạ lùng. Tại sao khác nhau như thế? Vì trong một vật thể sống động phải có một sức mạnh khác với vật chất sức mạnh đó xây dựng thân xác và làm cho thân lớn lên.

 

Tin khác

5 phút Lời Chúa mỗi ngày