90. Tôn Giáo Ở Việt Nam

07/10/2013

Công cuộc đấu tranh cho tự do tôn giáo ở Việt Nam, bên Phật thì có thượng toạ đại diện, Phật giáo Hoà hảo thì có cụ chủ tịch đại diện; trong khi bên mình chỉ có cha Lý và hai cha bạn thân lên tiếng, còn cả Giáo Hội, hội đồng Giám Mục Việt Nam im lặng. Vậy nghĩa là gì? Tại sao lại vậy? Nếu nói là tôn giáo bất bạo động, không làm chính trị, vậy cha Lý có sai quấy với giáo luật hay không? Xin chân thành cám ơn cha chỉ dạy. (Trí Dũng)

Trí Dũng thân mến,
Tôi buồn khi đọc câu anh hỏi! Buồn cho dân tộc mình. Hãnh diện với bốn ngàn năm văn hiến mà vẫn chưa học được bài học căn bản: đoàn kết. Có lẽ số mệnh dân tộc mình mãi khổ đau vì người mình chưa học được bài học đoàn kết qua câu chuyện "Bó Đũa" của tổ tiên!

Ngày xưa chúng ta đổ tội thiếu đoàn kết cho bọn Tàu, cho Tây cố tạo chia rẽ để trị, nhưng thiếu đoàn kết là tự chúng ta. Gần hai thập niên trước ở hải ngoại có phong trào do Hoàng Cơ Minh. Ở đâu phong trào mạnh thì ở đấy "chống cha" cũng mạnh. Tại sao?  Ngày nay ở quốc nội có cuộc đòi tự do nhưng một số như "Trí Dũng" lại chĩa mũi dùi về các Giám Mục? Tại sao? Tôi không biết rõ nhưng tôi cảm thấy những người chĩa mũi dùi như thế mang mặc cảm tội lỗi vì không làm gì! Nhiều người đòi phải làm cái này, phải làm cái kia nhưng mời họ làm, họ từ chối với những lý do rất buồn cười!

Trí Dũng hỏi "Nghĩa là gì? Vì sao? " Tôi không có tư cách để trả lời câu đó nhưng tôi nghĩ các Giám Mục Việt Nam tin tưởng ở giáo dân đủ trưởng thành, đủ "trí", đủ "dũng" nên dành địa hạt đó cho giáo dân. Khi nào các ngài thấy giáo dân đúng là chưa đủ trí đủ dũng, các ngài sẽ lên tiếng. Cả khi ấy, tôi nghĩ các ngài cũng phải áp dụng đúng binh pháp: thiên thời, địa lợi, nhân hoà. Nếu giáo dân mình chưa trưởng thành đủ, Trí Dũng đã làm gì để hoàn cảnh thích hợp cho thiên thời, địa lợi nhân hoà?

Về bài học cơ bản, Chúa Giêsu đã dạy chúng ta: "Ai không chống đối các con là ủng hộ các con." Nếu các ngài im lặng là ủng hộ. Công cuộc lớn đòi vận dụng cả trí lẫn dũng. Với tài trí, anh phải tạo cơ hội liên kết với tất cả ai "không chống đối"; với dũng anh phải sẵn sàng hy sinh. Tôi nghĩ sự im lặng đó là câu chất vấn anh, chất vấn tôi: đã làm gì. Anh đã làm gì để sửa soạn hoàn cảnh cho thời điểm tự do? Chúa soi cho anh hỏi câu hỏi đó, có thể là dấu Chúa muốn anh lên tiếng! Anh đã lên tiếng gì và lên tiếng thế nào? Ngày ngày tôi uống rượu rồi lên tiếng "võ mồm", chắc tôi chẳng làm gì nên chuyện hết. Vậy tôi sẽ làm gì và làm thế nào?

Vâng, điều đáng hỏi hơn là anh và tôi, chúng ta đã hy sinh gì, làm thế nào cho tự do hạnh phúc của quê hương dân tộc? Tôi đã sống xứng với những đau khổ của dân tôi, xứng là hy vọng của dân tộc tôi?  Sống xứng với cái dũng của trăm ngàn vị tử đạo? Tôi đã tham gia tích cực vào sinh hoạt xứ đạo tại địa phương? hay tôi vẫn đi lễ "chùa'! Tôi vẫn mải kiếm thêm chút ít để tiêu khiển qua ngày! Như ai đó đã tâm sự, không phải vì "bơ thừa, sữa cặn của đế quốc" mà chúng ta bỏ quê hương, cũng chẳng phải để "bồi tây bếp mẽo". Tôi ra đi có cái gì cao hơn không? Tôi đã nên người Công giáo Việt nam đáng làm gương cho tây, cho mẽo chưa?  Cái trí cái dũng của người Công giáo Việt nam ở đâu? Mặc cảm tội lỗi chỉ được giải tỏa khi đối diện với thực tại chứ không chúi mũi dùi về những người đồng đội với mình! Đó chỉ là bài cơ bản thôi, chúc Trí Dũng thật trí, thật dũng xứng danh người Công Giáo Việt Nam!

L.m. Francis Lương Minh Tri, CMC Phụ Trách

Tin khác

5 phút Lời Chúa mỗi ngày