79. Quen Một Người Khác Đạo

07/10/2013

Thưa cha, con có quen một người khác đạo, tụi con rất thương nhau, nhưng phải chia tay nhau vì anh ấy không chịu theo đạo. Anh ấy nói: chịu chở con đi nhà thờ, hay lâu lâu vào nhà thờ tìm hiểu, nếu thấy tin mới theo. Chứ anh ấy không thích theo đạo để cưới vợ, rồi sau đó không đi lễ và bỏ đạo. Anh còn nói là đạo Thiên Chúa giả dối, nên anh không theo. Anh có một bạn trai thân, gia đình đạo gốc, trước khi cưới không học giáo lý hôn nhân mà cha cũng làm phép cưới đàng hoàng, vì cha đó là bà con của bạn ảnh. Con không biết phải giải thích thế nào cho anh ấy. Thật tình con muốn ảnh vô đạo, con hổng muốn đạo ai nấy giữ, thấy không có hay, nhưng con chẳng biết làm cách nào, nên đành phải chia tay.

Theo ý cha, nếu quen người khác đạo thì mình phải làm sao? Có được làm lễ cưới hay là phép chuẩn? Và có phải đi học giáo lý hôn nhân hay không? Nếu đạo ai nấy giữ thì có được làm phép cưới trong nhà thờ không, và sau này có ảnh hưởng gì đến gia đình không? Xin cảm ơn cha. (Vi Đan, WA)

Vi Đan thân mến, 
Tôi cảm phục và thông cảm với Vi Đan đó. Thôi Vi ạ, đau lòng sớm khỏi nát lòng sau. Khá nhiều trường hợp lấy chồng kiểu đạo ai nấy giữ để rồi "chống lầy" khổ sở suốt đời: bỏ đạo cũng không được mà bỏ chồng con cũng chẳng đang. Tôi cũng phục anh bạn của Vi đã thẳng thắn không chịu "theo đạo để lấy vợ"theo kiểu: 

"Chắp tay lạy Chúa trên trời con lấy được vợ, con thôi nhà thờ."

Quả thực, ai rơi vào duyên kiếp này mới biết khổ sở thế nào: không chỉ đời mình mà còn khốn khổ hơn là đời con cháu! Chỉ mình với chàng thôi thì cũng xong, vì mình biết chàng thế nào và mình phải làm sao, nhưng còn con cháu! Khi nào Vi làm mẹ Vi sẽ biết mối lo của một bà mẹ. Tôi từng nghe người than: "Khổ lắm trời ơi!"

Vi  hỏi, "nếu quen người khác đạo thì mình phải làm sao?"  Nếu Vi quen một người khác đạo, Vi phải học thêm giáo lý và sống đạo gấp đôi. Vi hiểu và sống cho mình một phần và hiểu và sống với người bạn mình một phần. Có thể sau khi tạm quen nhau, trước khi bàn đến việc tiến xa hơn, Vi đề nghị người bạn dự lớp giáo lý tân tòng, không để theo đạo, nhưng để biết những gì Vi sẽ làm sẽ giữ. Nhờ thế, dù không theo đạo, anh ta không khó chịu những chuyện Vi giữ đạo; hơn thế, anh cũng biết tôn trọng những gì Vi tin tưởng nếu anh ta thật tình thương Vi. Đấy là một phần tìm hiểu nhau chứ chưa có ý tìm vô đạo đâu. Dĩ nhiên nếu không cùng đạo phải có phép chuẩn của Giám mục mới được phép tính chuyện lâu dài. Nghi thức có thể làm trong nhà thờ hay nơi xứng hợp (thường ngoài thánh lễ). Còn ảnh hưởng chắc chắn là lớn lao rồi. Khi lấy nhau rồi, mới cảm thấy sự khác biệt lớn lao chừng nào và làm nhau khó chịu ra sao, nhất là khi có con cái!

Việc học giáo lý hôn nhân, Giáo Luật 1125.3 nói về hôn phối hỗn hợp, "Cả hai bên phải được giáo huấn về các mục đích và đặc tính cốt yếu của hôn phối, và không bên nào được loại bỏ các điều ấy."  Điều này, có thể chu toàn qua một lớp Giáo lý hôn nhân. Vi đừng ngại học giáo lý hôn nhân! Nó chỉ có ý giúp nhau vượt qua những khó khăn sau này thôi.

Nhân tiện, Vi nói "không biết phải giải thích thế nào cho anh ấy" sự việc "một bạn trai thân, gia đình đạo gốc, trước khi cưới không học giáo lý hôn nhân mà cha cũng làm phép cưới đàng hoàng". Trước hết, tôi nghĩ cha nào đó làm phép cưới không phải "vì cha đó là bà con của bạn ảnh." Quyền cho phép làm đám cưới là quyền của cha sở, chứ cha bà con cỡ mấy cũng hổng được làm nếu hổng được cha sở ủy quyền.

Vi biết việc học giáo lý là để hiểu biết, nên khi đã biết thì có thể tha, không bắt phải học. Một bác sĩ đến học giáo lý hôn nhân, tôi sẽ không bắt cô ta dự giờ về ngừa thai theo phương pháp tự nhiên. Vi có bảo tôi tha thế là gỉa hình không? Tôi tha thế vì cô ta biết rồi. Tôi không biết sự việc anh bạn của anh ấy hiểu việc tha không phải học giáo lý hôn nhân thế nào. Tôi có thể đoán bậy bạ phần nào như: Vì cha là bà con, cha biết anh ta hiểu biết giáo lý; cha biết bố anh ta dạy bảo anh ta bằng đời sống của ông tại gia đình. Chẳng hạn, bố anh ta có lời hứa mỗi ngày khen mẹ anh ta một lần và đôi lần đã dặn anh ta khi lớn lên có vợ con rồi, nhớ kỹ là phải chịu khó khen vợ, hoặc gia đình anh ta có sự thông đạt với nhau thoải mái về chuyện sống đạo. Vì là bà con, cha đó biết khá rõ về anh ta và gia đình anh. Nếu cha đó có thể cẩn thận nói chuyện ít phút với anh ta để xem xét sự hiểu biết của anh ta. Một khi có sự hiểu biết về "mục đích và đặc tính cốt yếu . . . của hôn phối", thì hôn phối có thể cử hành khi biết có thể bổ túc sau này các điều khác về cuộc sống lứa đôi hay giáo dục con cái. Còn như anh bạn của Vi không Công giáo, việc học giáo lý hôn nhân là điều không thể thiếu được. Tôi không thấy có gì gỉa hình trong việc bắt một người học và tha cho một người khác không phải học khi họ biết rồi cả.

Tóm lại cuộc sống lứa đôi vốn khó khăn ngay cả khi hai người cùng một tôn giáo, sẽ khó hơn rất nhiều khi hai người khác đạo. Như thế, để bớt đi những trục trặc, hai người phải trưởng thành hơn, sống thật với niềm tin của mình hơn đồng thời tôn trọng người khác, nhất là niềm tin của họ. Chúc Vi Đan tin tưởng nơi Chúa và Đức Mẹ, có Chúa và Đức Mẹ cùng Vi xây mộng ước tương lai.

L.m. Francis Lương Minh Tri, CMC Phụ Trách

Tin khác

5 phút Lời Chúa mỗi ngày