HAPPY NEW YEAR OF 2018


71. Có Được Làm Lễ Cưới Không

07/10/2013

Kính thưa cha, con có một chị bạn, hiện đang sống chung với một người Phật giáo. Trước khi anh ta đi vượt biên, anh ấy đã có vợ và một con, nhưng anh ta nói không quen biết và yêu thương người vợ này; chỉ vì khi mẹ anh ấy bệnh và sắp chết bà muốn con trai bà có người vợ đàng hoàng thì bà nhắm mắt mới vui lòng. Do vậy đám cưới được cử hành. Vì cả hai theo Phật giáo nên được tổ chức theo nghi thức Phật giáo. Sau đó anh ta đã vượt biên một mình, để lại người vợ ấy và đứa con trai. Sau khi qua bên này, anh có quen rồi ở với người khác, có được 2 người con. Trong thời gian đó, vì có mở nhà hàng nên suốt ngày anh không mấy quan tâm đến việc gia đình mà chỉ lo làm ăn, để rồi cuối cùng mới biết "vợ" mình quan hệ thân thiết với người đàn ông khác. Giận quá anh ấy quyết định chia tay. Khi ra toà, anh đồng ý ra đi với hai bàn tay trắng, để lại tất cả vốn làm ăn, nhà hàng, xe cộ cho người đàn bà ấy. Do đó, anh không còn gì và toà quyết định là anh không phải trả child support. Rồi từ đó anh ở một mình đến khi gặp bạn con. Chị đã sống với anh ấy 2 năm rồi. Con khuyên chị ấy là nếu được thì nên tổ chức đám cưới theo nghi thức Công Giáo mình. Chị ấy nói là không được vì cả hai người vợ trước còn sống. Thưa cha, vậy chị bạn của con phải làm sao? Con nhớ một số báo trước, cha có nói nếu vợ chồng lấy nhau vì ép buộc, thì hôn nhân ấy không thành trước mặt Chúa. Vậy theo con nghĩ, cuộc hôn nhân đầu tiên không thành. Còn lần thứ hai, vì chẳng tổ chức đám cưới theo nghi thức nào cả, liệu đó có phải thực sự là hôn nhân? Bởi vậy theo con, chị này có thể làm lễ cưới với anh đó. Thưa cha, xin cha cho biết ý kiến. Xin Chúa và Mẹ Maria trả công bội hậu cho cha. (Quỳnh Nhi)   

Quỳnh Nhi thân mến,
Theo những lời chị nói thì vì bị ép buộc chứ không thương yêu nhau thật nên hôn phối không thành.  Nhưng điều quan hệ là chúng ta không được quyền để phán quyết điều đó.  Theo Giáo Luật tất cả sự vụ phải được Tòa Án Hôn Phối (tại Giáo Phận) nơi anh ấy đang ở giải quyết bằng một hình thức là tuyên bố tiêu hôn (quyết định hôn phối không thành).

Còn việc anh ấy ở với người thứ hai, dù như chị nói, "chẳng tổ chức đám cưới theo nghi thức nào cả"  nhưng chắc chắn đã có một phép cưới trước mặt xã hội, đã được xã hội công nhận. Giáo Hội cũng nhìn nhận cuộc hôn phối của hai người không Công giáo, kết hôn trong lễ nghi tôn giáo riêng của họ, hay dân sự.  Chỉ đòi hỏi là phải có một nghi thức hợp pháp, nghĩa là nghi thức được luật quốc gia nhìn nhận (vì chị có nói đến việc ra tòa nếu không có hôn phối, dù chỉ là dân sự, thì đâu có cần ra tòa ly dị), do đó anh ấy bị ràng buộc với người vợ thứ hai và không thể kết bạn nữa nếu không được tiêu hôn hay đặc ân để hủy bỏ hôn phối (như đặc ân Thánh Phaolô).  Nếu anh ấy là người Phật giáo mà đồng ý trở lại Công giáo thì có thể được hưởng đặc ân Thánh Phaolô với điều kiện người vợ cũ không chịu trở lại và không chịu sống hòa thuận với người mới trở lại Công giáo.  Sự việc này phải trình bày với các vị hữu trách (giáo xứ và giáo phận) để có thể thi hành những thủ tục cần thiết để được hưởng đặc ân này.  (Lm Phi Quang)

L.m. Francis Lương Minh Tri, CMC Phụ Trách

Tin khác

5 phút Lời Chúa mỗi ngày