HAPPY NEW YEAR OF 2018


35. My boyfriend . . .

05/10/2013

My boyfriend and I have been dating for half a year. We're very much in love with each other. We're looking for a future together, and are committed in a monogamous relationship!! Tình yêu của hai chúng con rất chân thành. We are sexually involved...but we're doing out of love. Is it sinful? Chúa có giận hai đứa con không? (CCN)

(Xin xem tiếp câu sau:) 

Thưa cha, con năm nay 19 tuổi, đã có bạn trai. Hai tụi con thương nhau rất nhiều. Anh ta và con cùng đạo Công Giáo. Con với anh ta không phảI chỉ "play around", chuyện tình con nít đâu. Hai chúng con rất đứng đắn trong tình cảm của chúng con. Trong mười điều răn Chúa dạy: "Chớ làm điều dâm dục", và theo cha mẹ thì không được có tính dục trừ khi đã cưới hỏi. Con và anh ta lớn lên ở Mỹ, cho nên cách sống của chúng con dự theo loại suy nghĩ khác biệt cha mẹ chúng con. Tóm lại là con và anh ta đang có "sexual relationship, nhưng đó là phát xuất từ tình yêu chân thật, không phả ham muốn xác thịt mà thôi. We make love, not just simply having sex... Câu hỏi của con là "is it a sin? is it wrong? Chúa có buồn decision của hai con không? (HHD)

CNN và HHD thân mến,
T rên báo Trái Tim Ðức Mẹ, tôi có trả lời cũng như xin độc gỉa trả lời một bạn trẻ hỏi cách đây mấy năm rồi.  Nhưng đây là câu hỏi luôn trở lại với các bạn trẻ ngày nay.  Tôi nói ngày nay vì ngày xưa khi hai đứa vừa nứt mắt người ta đã làm lễ cưới rồi.  Do đó ngày xưa ít có vấn đề "trước ngày cưới" loại này.  Ngày nay được dinh dưỡng dồi dào nên thân xác chóng trưởng thành hơn và người ta cần học hành nên cũng kết hơn trễ hơn.

Tôi tin sự chân thành của  cả CCN và HHD cũng như các bạn trai của hai.   Tôi không nghĩ rằng cả hai chỉ muốn "shop around" để may ra có ai tạm chấp nhận hầu biện minh cho chuyện của mình.  Thông cảm với CCN và các bạn trẻ lớn lên ở Âu Mỹ với hoàn cảnh xã hội tự do.  Tôi không muốn lặp lại  những gì tôi và một số bạn đọc đã góp ý trước đây.  Ðể các bạn trẻ cảm thấy "in tune,"  tôi xin ghi lại đây ý kiến của một người trẻ.   Cũng như các bạn, anh từng băn khoăn; anh mới cưới vợ thôi.

"Why shouldn't two consenting adults who love each other be able to have sex? What difference does a marriage certificate really make, anyway?" 

"Two unmarried consenting adults are able to have sex. The question is this:  Is it good for them to do so? What are unmarried people saying to each other  by having sex? Is it in keeping with the true meaning of sex? Is it loving?

Love is not arbitrary. Love is not whatever I want it to be. Love is not  simply warm gooey feelings for another person. Love can't simply be equated  with sexual attraction toward, nor sexual desire for, another person. Love is  not something that "happens" to people. Love is a decision.

I don't say this to downplay the role of emotions and attractions. As John  Paul II says, these are the "raw material" of love. But it's a mistake to regard  the raw material as the "finished form."  A person must allow grace to shape  and form the raw material into a free choice for the good of the beloved. Of  course, this concept is foreign to our popular culture. A scene from the Robert  Redford movie The Horse Whisperer illustrates what I mean.

When a stressed-out, unhappily married city woman realizes she has "fallen in love" with a laid-back, divorced cowboy, she declares, "I didn't want this to happen." Proof-positive that whatever feelings she had for said cowboy weren't feelings of love.

By definition, love always chooses freely to sacrifice oneself for the good of the beloved. Sexual love chooses freely to make a total, faithful, and fruitful gift of self to the beloved. Sexual intercourse speaks this language-the language of God's love. This is the language of the marriage bond, the language of wedding vows. Anything less is a cheap counterfeit for what our hearts truly desire.

Language is meant to convey truth. It's an abuse of language to convey lies, and it can never be loving to do so. The "language" of the body is also meant to convey truth. Jolin Paul II actually speaks of the "prophetism of the body." The body is a "prophet" because it speaks the language of God, which is love.

But we must be careful to distinguish between true and false prophets. Two "consenting adults" who are having sex but haven't made the marriage com- mitment are "false prophets." They're saving something with their bodies: "I am yours freely, totally, faithfully, fruitfully, forever." But in fact, what they say isn't true. They're lying to one another.

Two consenting adults who truly love one another and want to express that love through sexual intercourse are two adults who want to consent to mar- riage. Out of their love for each other, and out of their desire never to speak dishonestly to each other, they won't speak the "language" of their bodies through intercourse until that language is an expression of the commitruent they have already made in their wedding vows.

So what difference does a marriage certificate make? In itself, not much. It's just a piece of paper. But such a piece of paper indicates that God has established the marriage bond between the spouses. And that bond makes every difference in the world.

When a bride and groom stand at the altar and declare their consent before  Church, it's not merely a formal recognition of something that already  exist between them. At the moment they give their consent, bride and groom  fundamentally changed. They become right then and there (and only right there) husband and wife. What did not exist five minutes before does exist now-a marital bond sealed by the Holy Spirit that, once consummated,  can never be dissolved by anything but death.

Sexual intercourse is the expression of this bond. It's the visible sign of this reality. If this bond doesn't exist between a man and a woman, sexual interccourse between them is utterly void of its raison d'etre.

Regardless of how much passion, feeling1 and sentiment may be involved, such acts of intercourse can never be acts of true love. If the couple understand what sex and marriage mean, and live out of respect for that meaning, then the thought that they would have sex before God establishes the maniage bond between them (via their consent) is unthinkable.

A couple who is regularly engaging in sex before they marry, and sees nothing wrong with it, demonstrates that they don't understanding the meaning of sex and marriage. Such a couple will most likely fail to comprehend the significance of the marriage bond altogether. They'll tend to reduce the change in their relationship to a piece of paper-a "marriage certificate"-and continue having sex as they always did.

The fact that the couple is now married does not automatically make their sexual union what it's supposed to be. Sex is only what it's supposed to be if it expresses the commitment to free, total, faithful, and fruitful self-giving. There are many married couples who have plenty of sex that actually violates their own wedding vows. The fact that it's happening after the wedding has taken place doesn't make it OK.

Instead of framing the discussion in terms of premarital sex versus post marital sex, it's much more accurate to speak of nonmarital sex versus marital sex. It's impossible for unmarried people to have marital sex. They have no marriage bond to express, no wedding vows to renew. On the other hand, while the existence of a marriage bond is no guarantee that sex will always be marital, it is an absolute prerequisite for the possibility."  (Christopher West, Good New about Sex & Marriage, pp. 66-68)

Nhân tiện, tôi đề nghị CCN và các bạn trẻ nên đọc qua cuốn sách trên.  Tác giả đã thẳng thắn trả lời nhiều câu thắc mắc để người đọc cảm thấy Tin Vui về Tính dục, chứ không phải điều cấm kỵ gì.  Tôi có nghe một nữ diễn giả nói rõ ràng như cha mẹ CCN, điều kiện cần để làm việc vợ chồng là kết hôn.  Chưa kết hôn, chưa phải vợ chồng, đừng làm việc người khác.  Thiếu điều kiện này không có tình yêu cỡ nào "justify" được việc "ăn ở mí nhau."  Chưa nói đến những tội tiếp theo đó như ngừa thai và nếu không ngừa thai được mà có bầu rồi liều lĩnh càn giở đến phá thai.  Ðã quá rồi?  Chúng ta có thể bắt đầu từ đây dành cho nhau, hy sinh cho nhau "thật sự" để Chúa chúc lành cho tương lai chúng ta.  CCN hãy cầu nguyện, thống hối và làm hòa với Chúa qua phép Hòa Giải nha.  Tôi sẽ cầu cho CCN và các bạn trẻ trong giờ kinh đêm nay.

L.m. Francis Lương Minh Tri,CMC Phụ Trách

Tin khác

5 phút Lời Chúa mỗi ngày