Mười Chuyện Đơn Sơ về Giáo Lý và Giáo Dục 1

06/11/2013

1. Sực nhớ, bà liền tung chăn, cầu nguyện

Vào một đêm khuya, tại thành phố New York, trong lúc trời tối đen, một phụ nữ trẻ tuổi, tên là Samantha, đang trên đường về nhà. Cô chọn con đường tắt cho nhanh. Nhưng đường tắt lại tối om. Đang đi, bỗng cô nghe tiếng động, rồi bóng một người đàn ông xuất hiện, đi bên cạnh cô. Ông ta chụp lấy cô và định làm trò kinh tởm.

Trong khi đó ở nhà, đang ngủ ngon, bà mẹ của cô Samantha bỗng giật mình thức giấc. Bà nhớ đến đứa con gái chưa trở về nhà. Bà vội vàng tung chăn, ra khỏi giường và quỳ gối xuống, tha thiết cầu nguyện cho con mình. Bà xin Chúa gìn giữ con mình thoát những hiểm nguy trong đêm tối. Cầu nguyện xong, bà lại lên giường nằm ngủ.

Trong lúc đó, ngoài đường, không hiểu sao, người đàn ông đang định giở trò hiếp dâm con của bà, bỗng ngưng lại và bỏ đi!

Khi trở về nhà, cô Samantha hú hồn kể lại câu chuyện cho mẹ nghe. Nghe xong, bà mẹ hiệp ý với con, dâng lời cảm tạ Thiên Chúa vì cả hai mẹ con đều tin rằng Thiên Chúa đã nghe lời cầu nguyện của người mẹ và đã giải thoát đứa con của bà khỏi tai hoạ khủng khiếp nhất đối với cuộc đời của một người con gái!

2. Đánh vần tên Chúa trên các ngôi sao

Ông Carrier là một kẻ nghịch đạo rất độc ác trong thời kỳ Cách Mạng Pháp. Chính ông đã tàn sát nhiều tín hữu, triệt hạ nhiều nhà thờ.

Ngày kia, khi gặp một người nông dân công giáo ở vùng Bretagne, ông Carrier ngạo nghễ nói: "Chúng ta sắp triệt hạ các lầu chuông và các nhà thờ của các ông".

Người nông dân công giáo của miền bắc nước Pháp nầy trả lời một cách khiêm tốn nhưng không kém phần hãnh diện: "Chuyện đó, các ông có thể làm được, nhưng các ông sẽ luôn luôn để lại cho chúng tôi những ngôi vì sao trên trời. Và bao lâu mà cuốn sách vần trên trời nầy còn, chúng tôi sẽ dạy con cháu chúng tôi đánh vần Tên Chúa rất tốt lành trên các ngôi sao đó ".

3. Thế gian làm gì thì làm, Giáo Hội cứ cầu nguyện và ca hát

Khi suy niệm về đời sống vô cùng thanh thản và đầy hiệu quả của Giáo Hội sơ khai bị bắt bớ liên miên trong suốt hơn 300 năm, chúng ta nhận thấy rõ ràng rằng Giáo Hội sơ khai đứng vững được là nhờ sự cầu nguyện. Thật đúng như lời của Ernest Hello, một văn sĩ công giáo, viết một câu quá hay: " Thế gian làm thì thì làm, Giáo Hội cứ cầu nguyện và hát ca! ".

4. Nhà bác học danh tiếng chỉ mong được lên thiên đàng mà thôi

Nhà bác học danh tiếng người Pháp Le Verrier có nhiều phát minh vĩ đại về thiên văn. Đức Cha địa phận khen ông: "Danh tiếng ông bay lên tận các ngôi sao ”. Nhà bác học vĩ đại nầy cúi đầu khiêm nhượng trả lời: "Xin Đức Cha cầu nguyện cho con, con chỉ mong bay được lên thiên đàng mà thôi. ”

5. Hại nhất cho Giáo Hội là cái gì ?

Sự ngu dốt về giáo lý là điều hết sức tai hại cho Giáo-Hội.

Trong Thông điệp "Acerbo Nimis ”, Đức thánh Giáo Hoàng Piô X nói rõ : " Lý do chính của sự sống đạo suy sụp là do sự ngu dốt về những điều về Thiên Chúa ".

Một Đức Giám Mục kia, khi được báo cho biết trong giáo phận ngài, có nơi thanh niên đi rước lễ về, đùa cợt và le lưỡi ra cho nhau xem, liền đưa ra lệnh cho toàn giáo phận: " Chúng ta phải liệu xây phòng dạy giáo lý trước, rôi mới xây nhà thờ sau ”.

6. Chết khốn nạn vì ghét Chúa, vì ghét Đạo Công giáo!

Mirabeau, trong thời ky Cách Mạng Pháp, nổi tiếng là kẻ ghét Chúa, ghét Đạo Công giáo.

Khi sắp chết nằm trên giường, ông truyền đem nước thơm đến tắm thân xác ông, truyền đội mũ triều thiên bằng hoa đẹp, truyền mời ban âm nhạc danh tiếng đến đến giúp ông chết cho vui vẻ, thoải mái. Nhưng vô ích ! Luơng tâm ông cắn rứt. Ông bị lo âu dằn vặt. Ông đòi bác sĩ cho ông uống thuốc gì uống cho mau chết. Bác sĩ từ chối. Ông tức lồng lên. Và ông chết khốn nạn.

7. Con tin, lạy Chúa, con tin!

Trước đại chiến 1914, có một người đã từng viết nhiều bài báo công kích và nhạo báng Đạo Công giáo. Ông tên là Lavedan. Nhưng sau nầy, khi gặp nguy hiểm sắp chết, ông liền viết một bài cải chính lại tất cả những gì ông đã viết trước đây. Trong bài nầy, có đoạn ông viết rằng: "Từ trước đến nay, tôi vẫn nhạo cười chế diễu người Công Giáo, và tôi tin rằng mình khôn ngoan, giỏi giang, song thật ra, tôi đã lầm, và những ai đọc những tác phẩm và văn thơ của tôi cũng lầm nữa. Tất cả những gì tôi làm xưa nay, đều lầm lạc, say sưa và mơ hồ. Bỏ Thiên Chúa, tức là tự sát. Không biết ngày mai tôi có còn sống nữa chăng, nên giờ đây, tôi phải nói cho mọi người biết điều nầy là: tôi không dám chết trước lúc chối Chúa. Hỡi linh hồn tôi, hãy vui mừng, và bây giờ tới lúc ngươi có thể quỳ gối xuống và xưng rằng: "Con tin, lạy Chúa, con tin!"

8. Miss Grace Minford mất.....12 triệu đôla!

Miss Grace Minford từ Tin Lành trở lại Đạo Công giáo, rồi đi tu dòng nữ Đa Minh.

Khi thân phụ chết, ông trối lại cho Miss Grace Minford nầy 2 triệu rưỡi đôla với điều kiện là cô phải ra khỏi Dòng, không được đi tu nữa.

Miss Grace Minford bình tĩnh nói: "Cha tôi trên trời giàu hơn cha tôi ở dưới đất nhiều. Cha tôi trên trời sẽ thưởng cho tôi nhiều hơn. ”

9. “Thưa các ông, đó là phần của tôi. Còn phần của các em cô nhi đâu, chưa thấy?”.

Một hôm, cha Clêmentê lững thững đi vào một quán ăn. Ngài giơ hai ra và xin:

- “Xin quí ông rộng lượng bố thí cho các em cô nhi của tôi một miếng ăn”.

Tức thì các thực khách cười rộ lên. Một người tên là Wilszek, ngỗ ngáo nói:

- “Một miếng ăn cho các em hả, được lắm”.

Nói xong, anh ta nâng cốc bia lên, uống một ngụm, rồi phùng miệng phun thật mạnh vào mặt cha Clêmentê.

            Cha Clêmentê điềm tĩnh lấy khăn mùi xoa ra lau mặt, rồi lại giơ hai tay ra và xin:

- “Thưa các ông, đó là phần của tôi. Còn phần của các em cô nhi của tôi đâu, chưa thấy?”.

Wilszek như bị đấm một quả thôi sơn, té nhào xuống đất. Anh ấp úng nói:

- “Tôi…tôi…sẽ…gởi…tặng các em một món quà!”.

Quả thực, sau đó, anh tự động đi lạc quyên giữa các bạn bè xa gần và đến trao cho thánh Clêmentê một món tiền lớn. Và tiếp sau, anh còn làm nhiều lần như thế.

10. “Vatican chỉ nên được bảo vệ bằng bác ái và tình thương!”.

Khi còn làm cha sở giáo xứ Salzanô, Đức Giáo Hoàng Piô X thường dậy sớm mở cửa nhà thờ thế cho ông từ vì ông nầy ngủ chưa dậy. Nhiều lần, các bỗn đạo đến dự lễ sớm, đề nghị để họ đi đánh thức ông từ dậy, nhưng ngài vui vẻ nói: " Để cho ông ngủ yên. Các con tưởng cha không mở cửa được sao? ” Rổi ngài lại khôi hài nói: "Khi cha già yếu, nằm liệt trên giường, lúc đó ông từ đi mở cửa nhà thờ cũng được”.

Giáo-Hội chỉ muốn đem tình yêu của Chúa đến cho con cái mình và cho mọi người.

Giáo-Hội chỉ muốn đối xử nhân từ với tất cả mọi người, không trừ ai.

Giáo-Hội chỉ muốn tự bảo vệ mình bằng bác ái và tình thương. Năm 1914, có tin giặc sắp tấn công Rôma, ông Riguđô, chỉ huy trưởng các vệ binh Tòa Thánh, trình lên Đức Thánh Cha Piô X một kế hoạch phòng thủ, trong đó có việc đặt đại bác tại Vatican. Đức Thánh Cha bình tĩnh trả lời : " Vatican không nên được bảo vệ bằng đại bác, mà chỉ nên được bảo vệ bằng bác ái và tình thương”.

Linh mục Emanuel Nguyễn Vinh Gioang (Nguồn vietcatholic.net)

Tin khác

5 phút Lời Chúa mỗi ngày