114. Khi xưng tội, có phải xưng số lần đã phạm một tội trọng không?

07/10/2013

Xin cha cho biết khi xưng tội có phải nói rõ đã phạm mỗi loại tội bao nhiêu lần không? Đôi khi chúng con thảo luận với nhau, có người cho rằng không cần nói số lần, có kẻ nói phải nói rõ số lần đã phạm, nếu không nhớ rõ cứ xưng đã phạm nhiều lần hơn càng tốt. Thưa cha, như vậy thì làm thế nào mới đúng? (Thanh, CA)

Đáp: Ông Thanh thân mế, Giáo Luật Điều 988 dạy chúng ta:
1. Tín hữu buộc xưng thú, sau khi xét mình kỹ lưỡng, hết mọi tội nặng, theo từng loại và số, mà mình ý thức đã sa phạm sau khi chịu phép rửa tội mà chưa được trực tiếp tha thứ bởi quyền tháo gỡ của Giáo Hội hoặc chưa thú nhận trong việc xưng tội riêng.

2. Tín hữu được khuyến khích nên xưng hết cả những tội nhẹ nữa.

"Theo từng loại và số "(in kind and number/ in specie et numero/ selon leur espère et leur nombre) để nói nên hối nhân cần rõ ràng nhìn nhận bản chất nặng nề của tội lỗi mình và để thừa tác viên phán đoán với đủ hiểu biết.

Trong bản luật cũ năm 1917 còn ghi rõ hối nhân cần giải thích cho cha giải tội hoàn cảnh thay đổi loại tội. Như thế theo luật hiện nay, hối nhân không cần giải thích hoàn cảnh của tội miễn là nói rõ loại và số tội.

"Đựơc trực tiếp tha thứ bởi quyền tháo gỡ của Giáo Hội" (nghĩa là nhờ quyền bính và mục vụ của Giáo Hội) lấy lại từ điều 902 của bản 1917. Có thể Chúa đã tha thứ cho hối nhân rồi nhờ việc ăn năn tội cách trọn. Tuy thế, sự bắt buộc vẫn còn phải trình với quyền tháo gỡ của Giáo Hội. Trường hợp xảy ra như một tội nặng bị quên trong nhiều lần thực tình xưng tội, Chúa đã tha thứ. Nhưng khi nhớ buộc phải thưa lại để quyền tha thứ của Giáo Hội áp dụng.

Cũng như thế, "chưa thú nhận trong việc xưng tội riêng" nghĩa là các tội nặng đã được tha thứ trong dịp xưng tội tập thể, vẫn bó buộc phải thưa lại trong lần xưng tội riêng lần tới.

Dù được nhấn mạnh nghi thức nhưng để chiếm được ơn cứu độ của bí tích thống hối, theo như chương trình của Chúa tình thương, tín hữu phải xưng thú với linh mục từng và hết mọi tội nặng mà họ nhớ sau khi cẩn thận xét mình.

Dù đi tu từ nhỏ, tôi cảm thấy xưng tội là một gánh nặng hơn là ơn giải thoát. Tôi vốn tự hỏi sao Giáo Hội đặt gánh nặng cho con cái mình khi bắt xưng tội với một người dù người đó chẳng biết mặt mình, dù người đó không được nói ra? Vì chỉ Chúa mới có quyền tha tội, sao không xưng tội trực tiếp với Chúa như Tin Lành? Đồng ý là như thế ơn Chúa quá rẻ!

Nhưng từ khi tôi biết tâm lý học hiện đại xác quyết theo tâm lý, "'Cái tôi' không tin những gì chúng ta nghĩ và cảm cho đến khi chúng ta nói ra rõ ràng với một người quan trọng" tôi mới thấy Giáo Hội làm đúng ý Chúa. Chúa muốn chúng ta dùng bí tích này để sửa đổi nhưng trước hết chúng ta cần nhận thực ra tội lỗi mình: tuyên bố trước một người quan trọng. Ai đã từng dự một buổi họp của các nhóm chữa trị mê nghiện như AA chẳng hạn sẽ phải quả quyết điều này thích hợp với tâm lý con người. Trong các buổi họp này, một người nghiện rượu chẳng hạn phải nói rõ tên tuổi và bị mê nghiện cái gì. Chính việc nói rõ đó cho họ nghị lực để sửa chữa.

Khi không nhớ rõ ràng chúng ta nhớ phỏng chừng bao nhiêu lần. Cứ thành thực như mình nhớ phỏng, đừng nhiều lần hơn, đừng ít hơn. Sau này dù biết rõ số lần cũng không cần xưng lại. (TTDM-11/05)

L.m. Francis Lương Minh Tri, CMC Phụ Trách

Tin khác

5 phút Lời Chúa mỗi ngày