107. Cha ơi, ba con già rồi mà còn sinh tật lôi thôi!

07/10/2013

Kính thưa cha,

Lâu nay con luôn mang một nỗi khổ trong lòng không biết tâm sự cùng ai, kêu khấn mãi mà Chúa chẳng nhận lời, có lẽ con là kẻ có tội.

Chúng con ở trong một gia đình thật lễ giáo.  Ba con rất nghiêm khắc với tất cả mọi đứa con.  Kỷ luật thì còn hơn các điều răn của Chúa dậy nữa.  Cho nên hồi còn nhỏ, con rất sợ những lần làm lỗi vì thế nào ba cũng cho một trận nên thân.  Còn mẹ con rất hiền; mẹ không bao giờ đánh các con vì biết đã có một người cha nghiêm khắc đối với con cái, và cả mẹ đôi khi cũng bị rày la đánh đòn.  Thật là tội cho mẹ lắm.  Riêng con thấy hoàn cảnh gia đình như vậy nên tìm cơ hội trốn ba mẹ, đi sang Mỹ làm ăn, kiếm được tiền gởi về cho ba mẹ, các anh chị em ruột sinh sống.

Sống thoải mái được sáu năm thì ông trời thật cay nghiệt cướp mất mẹ con.  Không có đau khổ nào hơn khi mất đi người mẹ hiền.  Tất cả anh chị em chúng con đều thương mẹ vì mẹ cả đời khổ vì chồng con.  Đến khi chết vẫn khổ, một nửa hồn đi và nửa hồn còn đau lòng!  Con vẫn tiếp tục gởi tiền lo cho mẹ con.  Được ba tháng thì hay tin ba con có người yêu mới! Trời ơi, một tin như sét đánh giết chết con vậy!  Con tưởng rằng ba con sẽ tìm một người đàng hoàng về lo cho ba, không ngờ ba lại đi bồ với người ngang tuổi với con.  Họ đã có một đứa con với nhau.

Tất cả các con của mẹ đều bị ba từ bỏ vì đã tỏ ý không muốn ba lấy vợ khác.  Một số không lên tiếng thì được thương và cho tiền.  Riêng con phản đối cách mãnh liệt, không gởi tiền về nữa, thì bị từ luôn.  Mẹ con qua đời được ba năm thì con về VN.  Nhìn thấy gia đình bị tan nát đau thương, con giận trở về Mỹ, gọi phone về nói chuyện với ba con.  Con không muốn ba làm như vậy vì đã gìa rồi, sấp sỉ 70 mà còn ham muốn gì đây?!  Bây gìơ lại còn ba bốn bà, cứ đi suốt, hễ không có tiền xài thì uống rượu rồi mang con cái ra chửi cho làng xóm nghe.  Anh con vẫn còn gởi tiền về, nhưng con nói nếu có tiền mà ba con biết tiêu xài cùng làm việc thiện thì không sao, còn cứ sống như vậy thì quả không đáng.  Nhưng anh con lại rầy con là đứa con bất hiếu.

Con có đi xưng tội nhưng các cha nói là ba con không có lỗi với con, nhưng lỗi với Chúa. Biết vậy nên con không có oán gì, nhưng mỗi lần con nghe nói ba con đi với cô này cô nọ, rồi cho tiền họ thì con tức điên lên được, muốn cầu cho ba chết sớm để khỏi làm điều tội lỗi!  Hết nóng giận con lại thương ba, nhưng đặc biệt không gởi tiền, không biên thư thăm hỏi!

Vậy con có phạm tội với Thiên Chúa về bổn phận làm con không?  Đi xưng tội rước lễ, nhưng mỗi lần nghĩ đến là con giận, vậy con có phạm tội không thảo kính cha mẹ không?  Đó có phải là tội trọng không?  Không biết trên đời này có gia đình nào giống gia đình ba mẹ con không? (NTL)  

NTL thân mến,
Tôi đưa thư của NTL hỏi một cha gìa.  Cha bảo ba chị giống hệt ông anh họ của cha.  Khác một điều là sau khi phản đối việc bố lấy vợ, các con ông đành chấp nhận để ông tiến thêm.  NTL có nghĩ đành chấp nhận cho bố tiến tới với người nào mà hai người đồng ý không?  Tôi nghĩ như vậy còn hơn để ba bơ vơ không chỗ nương tựa, mà chúng ta là con cái cũng không thể lo cho ông được.  Ở tuổi 70, các cụ ngày xưa gọi là tuổi "cổ lai hy" (ít ai tới được) nhưng ngày nay tuổi thọ dài hơn nên tuổi 70 vẫn còn sung sức nếu không phải đúng lúc hồi xuân!  Tôi hy vọng chỉ một thời gian ba chị sẽ tĩnh lại.

Trong khi chờ đợi ba tĩnh lại sau thời gian rối loạn, chị có thể nhờ anh em bên nhà giúp đỡ thay vì gởi tiền mặt.  Thật ra, nếu ba không thiếu gì, chị cũng không cần giúp đỡ, vì đức thảo hiếu chỉ đòi giúp đỡ khi ba mẹ túng thiếu.  Còn việc thăm hỏi, có lẽ chị nên thăm hỏi, thư từ nhiều hơn để giúp ba có thể dễ tĩnh lại hơn.  Ba gìa mà mất mẹ rồi nên rất cô đơn và nhiều khi mang mặc cảm tội lỗi với mẹ nữa, nên càng cảm thấy hãi hùng hơn.  Tôi nghĩ ba chị rất cần những lá thư thăm hỏi.  Tự nhiên cũng buồn, một người đã dạy dỗ mình đến nghiêm khắc dữ dằn mà nay làm những điều ngược lại.  Tuy nhiên để chúng ta tự nhủ chúng ta cũng là con người thôi, chứ đâu phải thần thánh gì.  Tuổi trẻ chúng ta trí khôn còn sáng suốt, còn ý chí mạnh mẽ chứ khi về gìa nhiều người như con nít, trí khôn cũng lẩm cẩm mà ý chí tiêu rụi hết.  Nên nếu còn sức khỏe, họ thích gì là làm nấy, chẳng biết gì đến phải trái mà có biết cũng không đủ sức làm điều phải. Không phải chỉ mình ba chị thế đâu, nhưng nhiều người già đọa ra như thế.  Thôi thì cũng phải nhìn nhận ba mình bây giờ như thế, và tìm cách nâng đỡ hết sức có thể.

Có nhiều lý do tâm lý thúc đẩy ba chị vào con đường bê tha.  Khi bỗng dưng thấy mình gìa, người ta dễ hoảng sợ, nhìn lại cuộc đời sự nghiệp chưa toại nguyện.  Ai muốn mình gìa đâu!  Để cảm thấy mình còn "trẻ trung", một số người gìa sẵn sàng "đánh trống bỏi".  Người ta sẵn sàng cặp kè với người bằng tuổi con cái mình. Như thế mới che đậy được cái cảm giác gìa chứ!

L.m. Francis Lương Minh Tri, CMC Phụ Trách

Tin khác

5 phút Lời Chúa mỗi ngày