88. Cầu Nguyện

07/10/2013

Kính cha, con rất mê mục "Hỏi để sống đạo" mà cha phụ trách.

Có câu nói mà con thường hay bị hỏi ngược lại, con không tìm ra câu trả lời nên mong cha "cứu bồ" dùm con. Con có đứa em họ 30 tuổi, dáng mạo trông cũng bảnh bao: đẹp trai, cao ráo, có job thơm, lương khá. Nếu chỉ nhìn bề ngoài thôi thì các cô gái cả đầm lẫn Việt rất mê nó. Khi nó nói tiếng Việt thì thiên hạ tưởng nó ở ngoại quốc lâu nên ấp úng không đủ danh từ để diễn tả; khi nói tiếng ngoại quốc thì người nghe cho là không phải tiếng mẹ đẻ nên cũng xí xoá cho.  Nhưng thực ra thì anh chàng cà lăm, ngọng líu lưỡi nói không ra lời.

Vì được các cô chết mê chết mệt, nên đôi khi chàng cũng "gáy to" kêu ra phết, nhưng sau đó bên trong thì lại than thở, kêu cô đơn, than cho cái mã đẹp trai của mình mà vất vả.  Các cô mê hắn thì hắn mau chán vì chẳng phải trổ tài chinh phục chi cả. Còn các cô mà hắn lẽo đẽo theo đuổi, yêu thầm nhớ trộm thì lại không thèm để con mắt hí ban phát cho hắn một cái nhìn. Tâm hồn nó trống trải vì tìm mãi không ra người tình như mộng ước. Nhiều khi hắn khóc lu bù như bố chết! Con trai trông anh hùng như thế mà đến nỗi phải đi đăng báo tìm bạn bốn phương, hy vọng tìm được một cô vợ!

Con tìm cách cắt nghĩa bằng mọi phương thức từ Âu sang Á, từ cổ lổ sỉ của Lao Tseu đến văn chương hiện đại như J.P. Sartre cũng chẳng đi đến đâu cả. Hắn phải đi psychiatre để xin chữa tận gốc xem lý do từ đâu mà ra, nhưng rồi cũng đành phải bó tay! Thương hại và tội nghiệp cho nó, con bèn mách kế là nên đi lễ, đọc kinh, cầu nguyện, đọc các sách báo về đạo, lẫn tham dự các sinh hoạt nơi giáo xứ mình đang ở... để xin Chúa soi sáng và dun dủi cho gặp được người tốt lành như ý. Nó lại lắc đầu trả lời với con tỉnh bơ:  "Thế chứ chị đọc kinh và đi lễ đều mà chị cầu nguyện đã được điều gì chưa? Đa số là được ngược lại thì có, hay cả nghìn thứ chị xin, chẳng may trùng hợp rơi tõm được một thứ. Nhất là đời này mình sống còn chưa thấy đâu vào với đâu thì làm sao mà hy vọng sống cho đời sau được?"

Nó nói như thế con đành tịt ngòi, không dám ú ớ gì thêm nữa, mà đúng thế cha ạ! Có lẽ cả ngàn thứ con đang cần khẩn cấp, con xin hoài mà chưa nghe tiếng Chúa rì rào gì ráo trọi. Khi nhắc tới đọc kinh, xem lễ, cầu nguyện thì con hay được những câu hỏi ngược lại tương tự như vậy, không chỉ giới trẻ mà ngay cả người già luôn. Đó cũng là lý do tại sao trong nhà thờ (nhất là ở Thụy Sĩ, Genève, nơi con đang sống) lễ lậy chỉ loe que quanh đi quẩn lại một vài ông bà già sắp chết, còn đám trẻ trung, chân tay lành mạnh biến đâu mất tiêu! Đó là cha sở Tây rất hoạt động và hăng hái, tâm hồn trẻ trung, trước và sau lễ ngài đều phải đứng chờ chực ngoài nhà thờ tươi cười thăm hỏi, bắt tay hôn hít rối rít, lắm lúc phải nịnh bổn đạo để mà giữ dùm linh hồn cho họ! Ngài nói với con:  "Thời buổi này cả đời người chỉ đi lễ có 3 lần thôi: lần nhất để rửa tội; lần thứ nhì thì làm đám cưới, chụp hình, quay phim cho đẹp; và lần chót thì làm đám tang cho họ".

Con nghĩ có nhiều lý do để người bổn đạo không sốt sắng đi lễ, có lẽ họ cùng một tư tưởng như thằng em họ của con trên đây. Cha ơi, nếu lần sau gặp những trường hợp như thế thì con phải trả lời, ăn nói làm sao bây giờ?

Kính  chúc cha, toàn ban biên tập TTĐM và tất cả quý cha vạn ơn lành thánh trong Chúa và Mẹ Maria. (Kim Thoa)  

Chị Kim Thoa thân mến, 
Cám ơn những lời khích lệ chị dành cho chúng tôi cũng như những lời khuyên dành cho cậu em "đẹp trai, cao ráo, có job thơm"!

Điều khó trả lời câu hỏi của chị là không biết nói gì bỏ gì vì vấn đề quá lớn cho trang này.  Để dễ dàng có lẽ nên trích dùng Sách Giáo Lý Công Giáo. Có lẽ chúng ta nên dùng giờ để đọc qua phần ngắn nhất của Sách Giáo Lý Công Giáo về "Cầu Nguyện".  Chị ráng đọc đi để thấy mình được khích lệ vì đang đi đúng đường.  Cầu nguyện không chỉ là xin ơn mà còn là chúc tụng, tôn thờ, cảm tạ, ngợi khen và cầu xin. Trong đó có bàn đến "Cuộc Chiến Đấu của Việc Cầu Nguyện" (2725-2758).  Một chiến đấu đơn giản "Chúng ta cũng phải đương đầu với những lối suy nghĩ,  tâm thức của thế giới hôm nay. Nếu không cảnh giác, chúng ta sẽ bị nhiễm các thiên kiến đó, chẳng hạn có người chủ trương rằng: cái đích thực là ... những giá trị sản xuất và năng xuất (còn cầu nguyện thì không sản xuất, cho nên cầu nguyện là việc vô ích)  " (2727).

Sách Giáo Lý cũng lý giải câu hỏi, "Tại sao phàn nàn vì lời cầu xin không được Chúa nhậm lời? . . . Chúng ta có hình ảnh nào về Thiên Chúa khi chúng ta cầu nguyện? Ta coi Ngài là phương tiện để ta sử dụng, hay nhìn nhận Ngài là Cha của Đức Giêsu Kitô Chúa chúng ta? (2735)"  Chúng ta biết Thiên Chúa "Cha chúng ta ở trên trời biết rõ chúng ta cần điều gì, trước khi chúng ta cầu xin Ngài, nhưng Ngài đợi chúng ta xin, vì phẩm giá của con cái Ngài nằm nơi sự tự do của họ" (2536) .

"Anh em không có, vì anh em không cầu xin. Anh em cầu xin mà không nhận được, vì anh em cầu xin do lòng xấu, để tiêu xài thoả đam mê của mình" (Gc 4,2-3). Nếu ta cầu xin với một tâm hồn chia phôi, "ngoại tình" (Gc 4,4), Thiên Chúa sẽ không thể nhậm lời chúng ta, vì Ngài muốn sự lành cho chúng ta. (2737)

Thánh Augustinô nhắn chúng ta, "Bạn đừng buồn vì không nhận ngay được điều bạn cầu xin Chúa: đó là vì Ngài muốn ban ơn lành cho bạn nhiều hơn, bằng cách giúp bạn kiên trì ở bên cạnh Ngài trong việc cầu nguyện". "Ngài muốn sự ước mong của ta được luyện lọc trong khi cầu nguyện. Và như vậy Ngài chuẩn bị ta lãnh nhận những gì mà Ngài đã sẵn sàng ban cho ta".

Vâng, Thiên Chúa không là cái máy bán nước giải khát.  Nếu máy tốt, chúng ta chỉ quẳng tiền vô là có nước.  Không, Chúa không vô hồn thế.  Chúa muốn có liên hệ cá biệt với từng người chúng ta.  "Anh em tưởng lời Thánh Kinh là hồ đồ sao, vì có lời chép rằng: "Ngài ước muốn một cách ghen tuông Thần Khí mà Ngài đã đặt trong anh em" (Gc 4,5)? Thiên Chúa của chúng ta ghen tuông với chúng ta, đó là dấu cho thấy tình yêu của Ngài chân thật và rất cá biệt. 

Cha Mark Link kể chuyện một bà kia luôn ghi và giữ bảng liệt kê các điều bà xin đặc biệt với Chúa và kẹp trong cuốn Thánh Kinh  gia đình.  Thỉnh thoảng bà xem lại.  Nhiều lần, bà hết sức ngạc nhiên thấy việc bà xin được toại nguyện nhưng một cách hoàn toàn khác điều bà mong đợi. 

Chị có cả ngàn điều ước nguyện khẩn thiết, sao chị không thử ghi lại để lúc nào đó ngó lại  xem được mấy điều. Chị Kim Thoa biết trẻ em thích dỡn với lửa, nhưng ít ba mẹ cho phép vì nguy hiểm của lửa mà các em không ngờ.  Khi con em chúng ta đòi nghịch lửa, chúng ta, dù yêu thương các em, thường làm gì ?

Chúa rất yêu thương chúng ta thường cư xử như thế với những cái nguy hại cho chúng ta!  Cám ơn Chúa đã giữ quyền ban phát ơn.  Nếu không thế, ngày phán xét nhiều người sẽ kêu ca, tại Chúa ban ơn này, ơn nọ nên con hư  chứ đâu phải tại con!

Hãy xin, Chúa sẽ ban ơn tốt nhất quá điều chúng ta mong đợi!

Có người đã  cầu xin và đã được ban ơn nhưng khác thường:

"I asked God for strength, that I might achieve;
I was made weak, that I might humbly obey.
I asked for health, that I might do great things;
I was given sickness, that I might do better things.
I asked for riches, that I might be happy;
I was  given poverty that I might be wise.
I ask for power, to have the praise of others;
I was given weakness, to feel the need for God.
I asked for all things, that I might enjoy life;
I was given life, that I might enjoy all things.
I received nothing I ask for, but everything I hope for.
Almost despite myself, my unspoken prayer was answered; 
I am among all people, most richly blessed."

Chị nói đến "psychiatre" rồi đến Genève, Thụy Sĩ, làm tôi nhớ đến tâm lý gia Jung. Dù khi chưa tin Chúa, Jung nhận thấy nếu một đứa trẻ không biết đối diện với sợ hãi căn bản bằng niềm tin tôn giáo, khi lớn chúng sẽ phải chịu đối kháng tâm thần.  Mãi đến cuối đời Jung mới nhìn ra thực tại  tương xứng cho nhu cầu trên. 

Trong tâm lý phát sinh, Erikson cho rằng ở tuổi thơ đứa trẻ sẽ học biết  tin tưởng hay bất tín trước lo âu sợ hãi.  Trẻ em suy nghĩ bằng cảm xúc. Cảm xúc trước tiên của đứa trẻ là sợ hãi.  Kỹ nghệ phim ảnh dùng điểm tâm lý này nên sản xuất các phim kinh hãi mới thu tiền đám trẻ được.  Tôn giáo phát sinh nơi đứa trẻ khi chúng thấy có một cái gì vượt ngoài sự  kiểm soát cá nhân.  Tôn giáo của trẻ em và nhiều người lớn giữ nguyên trình độ phát triển này,  là chuyện gắng chế ngự hay thao túng được Chúa bằng việc cầu nguyện, khẩn xin và việc lành.  Giáo dục tôn giáo trong lúc này là tạo một thức cảm tích cực qua kinh nghiệm tổng quát trong đời với cha má, anh em, thày cô, nhà thờ để các em có thể tin tưởng vượt quá kinh nghiệm "ăn miếng trả miếng" bằng cách "làm việc tốt để được điều tốt."

Vì mất cảm nghiệm tôn giáo ở tuổi thơ, người ta sẽ ít nghĩ đến tôn giáo ở tuổi lớn.  Theo tính tự nhiên cũng đáng buồn.  Chúng ta cần làm hết sức nhưng trước sau gì Chúa cũng đến gõ cửa từng người.  Chúa có cách của Chúa để mời nhiều người tìm về Chúa!  Chúng ta làm thế nào để giúp mọi người sớm nhận ra Chúa khi Chúa thăm họ?  Chị Kim Thoa hãy tin ở Chúa.  Nếu cần Chúa có thể đảo lộn cả thế giới để đánh động một linh hồn tầm thường.  Thực tế, Chúa dùng cả sự dữ như biến động đổ hai cao tầng ở New York để cho nhiều người Mỹ trở lại cầu nguyện!  Chị có thể chỉ nói với cậu em giữ lại đời sống đạo để tâm hồn được bình an thư thái và nhờ đó mọi sự khác sẽ biến đổi theo.  Hãy thử sẽ biết!

L.m. Francis Lương Minh Tri, CMC Phụ Trách

Tin khác

5 phút Lời Chúa mỗi ngày