BIẾT SỢ CÁI ĐÁNG SỢ

“Thầy ơi chúng con chết mất, Thầy chẳng lo gì sao?” Chúa Giê-su thức dậy, ngăm đe gió, và truyền cho biển: “Im đi, câm đi!” (Mc 4,38-39)

Suy niệm: Từ bao đời nay, con người vẫn bị ám ảnh bởi nhiều nỗi lo sợ. Sợ bệnh tật, tai nạn, thất nghiệp, chết chóc, sợ không biết ngày mai ăn gì, mặc gì… Lo sợ chiếm phần lớn thời gian cuộc đời. Niềm vui có đó rồi qua đi chứ nỗi lo, nỗi sợ rình rập quanh ta hằng ngày hằng giờ. Thực ra có nhiều khi người ta lo sợ hão huyền, sợ cái không đáng sợ. Tuy nhiên cũng có những cái sợ hữu lý, vì nếu không biết sợ sẽ làm hỏng công việc và mạng sống ta. Chiếc thuyền của thầy trò Chúa Giê-su và các môn đệ thật là nhỏ bé, mong manh trong cơn sóng dữ giữa biển hồ Ga-li-lê. Tình cảnh đó thực là đáng sợ. Nhưng Chúa Giê-su nói với họ “đừng sợ” bởi vì có “Thầy ở đây.” Chúa cho các ông và chúng ta ý thức cần phải tựa vào Ngài luôn luôn, vì Ngài là khiên che thuẫn đỡ cho đời ta. Biết sợ là biết mình bất lực, cần một nơi, một người để tựa nương. Đấng đó, không ai bằng Chúa.

Mời Bạn: Bạn sợ nhất cái gì? Phải chăng là cái chết? Chúa Giê-su dạy điều đáng sợ nhất không phải là những thế lực chỉ giết được thân xác, mà là tội lỗi vì nó sẽ khiến chúng ta phải trầm luân cả xác với hồn trong hoả ngục (x. Mt 10,28). Vậy khi đối diện với những nỗi lo sợ ở đời này, bạn chạy đến với Chúa là nguồn trợ lực vô song và luôn tránh xa mọi tội lỗi. Như thế, bạn không còn phải sợ hãi điều gì.

Sống Lời Chúa: Mỗi khi gặp cơn lo sợ, bạn lặp lại lời Chúa Giê-su: “Lạy Cha, xin cứu con khỏi giờ này.” (Ga 12,27).

Cầu nguyện:  Đọc kinh Lạy Cha với tâm tình con thơ phó thác mọi sự trong tay Cha.